Hotline: 0968133153
Tin tức hoạt động được Trung tâm cập nhật liên tục
Câu chuyện về cuộc tranh luận kỳ trước xin dừng ở mức: với “ông tiêu cực” kia, sau khi chứng kiến, sau khi nêu một hiện tượng thực ra là rất tích cực (chuyện con chim lợn và người chết đuối), là một dạng “căn bản chưa được khám khá”, một cốt cách của khoa học thần bí cần được làm rõ thêm thì ông ngả nhanh sang hướng duy tâm triệt để.
Và những người có mặt ở đó, sau khi bị thuyết phục bởi câu chuyện trăm phần có thực kia, khi đã “phản tỉnh” lại vốn dĩ kiến thức có hạn của chính mình thì lập tức, họ bổ sung quân số cho đội ngũ bên kia rất tự nguyện, rất nhiệt tình.
Nếu bây giờ, có một cuộc kiểm chứng , thống kê thật khoa học, lên một danh sách nghiêm cẩn xem ở Việt Nam, có bao nhiêu người THEO HẲN NHỮNG GIÁ TRỊ THẦN HỌC bởi thấu hiểu nó, bởi có trình độ cơ bản về các khoa học cơ sở (như nắm được Ngũ hành, Nhị thập bát tú, Tử vi đại cương, bát quái, Thiên can, địa chi... trở lên, đủ để hiểu được cái gì là căn bản, cái gì là tà đạo, bát nháo) thì sẽ thế nào?
Còn bao nhiêu người quy phục chủ nghĩa duy tâm, thậm chí trung thành hơn diện nói trên nhưng KHÔNG HIỂU GÌ. Dạng đi chùa lễ phật về nhưng mua toàn vật phẩm của một tôn giáo khác về… làm quà cho con cháu?
Cuối cùng, còn bao nhiêu người, có thể về căn bản, có cuộc sống khá thăng bằng, bản chất chất phác, phông văn hóa khá nhưng do ảnh hưởng nào đó nên cũng “lơ mơ ảnh hưởng” theo, nhẹ là không bài bác, nặng là khi có điều kiện thì “rón rén” làm theo.
Rõ ràng, nguyên tắc “thái quá bất cập” đã tuyệt đối đúng cho không gian đời sống tư tưởng Việt Nam thời gian qua. Sự phủ nhận sạch trơn những giá trị tinh thần cao cấp (tạm gọi là duy tâm) ba bốn chục năm trời đã gây một tác hại là tạo tiền đề cho một khuynh hướng bùng nổ một cái - gì - đó ngược lại. Một cuộc phản tỉnh hồn nhiên để phủ nhận trở lại cái trước, cao trào này bắt đầu từ khoảng năm 2000 tới đây.
Sự lỏng lẻo về trí tuệ, vốn tri thức chuyên ngành không đủ để hiểu và không đủ điều kiện để tiếp cận những giá trị cao siêu cộng với việc khuôn khổ pháp luật, giáo dục luôn đẩy anh ta xa những giá trị đó, khi có điều kiện, khi được “thả lỏng” hết cỡ thì những tay cơ hội nhảy đại vào lãnh vực cao cả nhất này để xâu xé.
Cuộc chiến đại nhùng nhằng này, đã tạo ra một bước lùi đáng kể, đóng một mã vạch không cao trong thang bậc trí tuệ của xứ mình trên mặt bằng thế giới.
Từ việc một ông Liên Xô, vào thời 1974 - 1976 nổi tiếng về việc trị bệnh qua… TV đến những ông lang băm đội lốt thầy chữa bệnh bằng… nước lã, bằng… đánh đập như ở Long An, Nha Trang hôm nay là một mớ dày những diễn tiến phức tạp. Cái thì đã lộ trơ ra là bịp bợm, cái thì lẩn khuất quanh những ảo huyền của thực tế, nép theo những hiện hữu khác của những bình diện khác, được vận dụng khéo léo như đó là “công” của thầy, tài của thánh, việc của trời hết.
Ở Việt Nam hiện nay, người ta bốc bát nhang, lập bàn thờ cho từ một anh đua xe chết bên vệ đường đến lập bàn thờ “ông địa” ngay trong văn phòng một công sở lớn trong tòa nhà cao cấp.
Có lẽ, không có địa hạt kinh doanh nào dễ dàng, an toàn, được “bảo hiểm” 100% như địa hạt buôn thần bán thánh.
Các bác sỹ thực thụ khi hành nghề tư nhân, mở phòng mạch còn chịu sự kiểm soát, quy quản của ngành y tế cộng đồng. Nếu rủi ro, bệnh nhân chết hoặc tai biến là báo chí, pháp luật rờ gáy anh ta ngay.
Nhưng với "sản phẩm” của giới thầy bà, không có bất cứ một căn cứ nào cho “khách hàng” đem ra kiện cáo khi bất thành. Chưa có Tòa án nào thụ lý một người đến kiện “thầy” vì thầy bói sai, đặt hướng nhà không đúng, lựa giờ khởi công trật gây hậu quả xấu cả.
Nếu kiện, có lẽ tòa sẽ phải xử luôn người đi kiện vì tư cách đồng phạm.
Ngay việc đi xem bói hay đi tham ra các hoạt động kiểu này, cũng thì thì thầm thầm, không công khai, có thể còn phải giấu diếm chồng con, cha mẹ.
Khi được quẻ tốt, trúng phóc thì lập tức trở thành người tuyên truyền, quảng bá không công cho thầy, nhiều khi người nói còn “lăng “ thêm lên vài độ cho nó oách!
Nhưng khi tình hình xấu, mua phải hàng rởm thì thái độ phổ biến nhất là “một đi không trở lại”. Hai là …tự giải thích cho mình, lý giải những sơ sót bằng việc mình đã phạm thế này, nhầm thế kia nên thánh không ứng!
Lác đác, cũng có người tìm lại thầy, căn vặn lại sự thể đã qua thì bà ta không biết rằng, trong cuộc chiến này, bà chỉ là con tép con tôm. Thầy đã có và chuẩn bị vô số chiêu để dẹp bà dễ như bỡn. Thầy sẵn sàng chỉ ra rằng: mọi điều thầy phán là đúng hết, nhưng coi lại thấy một vấn đề hệ trọng, chưa tiện nói sợ tín chủ hoảng loạn, đó là: ông cụ bốn đời nhà này, về Âm phủ đã… phạm pháp, nay đang bị bắt tù dưới đó. Nay muốn mọi việc tốt, phải có lễ để xin “đặc xá” cho cụ. Nếu cứ để vậy thì coi chừng.
Có thầy khi xem đôi tuổi cho một cặp thanh niên sắp lấy nhau, thầy phán xanh rờn là sẽ trăm năm hạnh phúc, mọi việc tốt lành như mơ!
Hai năm sau, đôi này tan đàn xẻ nghé, cha mẹ anh kia đến phiền trách thầy, thầy giải thích nhẹ tênh: Số thì tốt nhưng phải chọn ngày cưới tốt, giờ xuất hành tốt. Đằng này, không đến thầy coi, tự ý làm theo thầy khác, chết là phải!
Ngay trong trường hợp nếu đến thầy xem ngày, tình hình vẫn xấu, thầy sẽ giải thích là vì dưới nền nhà ở cặp vợ chồng này có tà khí, nếu ở chỗ khác thì không đến nỗi!
Nghĩa là, đã có một cuộc chiến của người và ma. Ma ở đây không phải ma quỷ mà là ma mãnh, sự láu cá và hoạt khẩu của thầy hóa giải trong chốc lát tất cả. Thầy nói đúng hay nói sai cũng chẳng có gì cân đong đo đếm cả, ta thua là cái chắc.
Một nhân tố xã hội nữa “chạy” song hành với những diễn tiến trên là mươi năm nay, đất nước chuyển mình rất nhanh theo cao trào công nghiệp hóa.
Trong cộng đồng, có một số bộ phận giàu lên tính bằng giờ.
Một thông tin sơ bộ về việc phóng con đường xa lộ mới qua vùng Y. có thể đã đem lại cho một vài nhân vật vài trăm tỷ nếu quý cấp này chỉ đạo cho vợ con, đàn em nhanh tay mua vài chục hecta đất nằm sát hành lang sắp mở.
Một dự án phát triển vùng với nhiều khoảng trống, ưu tiên cho những người “gần gũi” với bộ tư lệnh của dự án đó.
Vân vân.
Sự giàu có này, có điểm xuất phát là một đất nước chưa có sự hoàn thiện của các thiết chế mạnh. Sự minh bạch chưa được tôn vinh nhưng có thể được lý giải theo kiểu khác.
Đội quân “phản tỉnh hồn nhiên” cứ mỗi lúc một đông đúc thêm!
(còn nữa)
Bài và ảnh: Nguyễn Huy Cường
Bài đăng trên báo kienthuc.net.vn